- Băng Cơ chỉ đem mày ra làm bình phong thôi, đừng tưởng bở! Ngữ như mày không xứng xách dép cho cô ấy đâu, chờ mà xem tao sẽ xử mày thế nào!
Tôi cười ruồi:
- Ừ, tao chống mắt chờ xem đây!
Khi tôi nói câu này thì nó đã nhấn ga chạy đi, chẳng biết có nghe được không, nhưng cũng không có gì quan trọng.
Thằng Minh đi rồi, trước cổng nhà Băng Cơ chỉ còn lại mình tôi và cô nàng. Không khí bỗng nhiên ngượng ngập vô cùng, sao sao đó.
- Khi nãy... tôi có làm cho bạn khó chịu thì xin lỗi nhé! Tôi cũng không còn cách nào, tại anh ta bám mãi không chịu đi..!
Băng Cơ ngượng ngùng lên tiếng, mắt nhìn bâng quơ ra đường. Gương mặt cô nàng vẫn còn hơi ủng hồng, di chứng của "gameshow chứng minh niềm tin" mới rồi.
Tôi rất muốn hét lên rằng tôi thấy vô cùng sung sướng, không khó chịu gì hết. Nếu Băng Cơ thích thì cứ thoải mái tiếp tục, tôi sẽ "tình nguyện nhắm mắt ưng thuận".
Nhưng nghĩ là một chuyện, có dám nói ra hay không lại là chuyện khác. Đương nhiên tôi chả dám rồi, chỉ cố làm ra vẻ tự nhiên để cho Băng Cơ đỡ xấu hổ:
- Có gì đâu! Tôi hiểu chuyện mà, Băng Cơ không cần ngại!
Băng Cơ mỉm cười, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ vuốt vuốt mái tóc, im lặng hồi lâu không nói gì thêm.
- Nhà Băng Cơ trồng hoa gì mà thơm quá! - Tôi kiếm chuyện để nói.
Mà đúng là có mùi hương thơm thật. Lúc đầu, tôi cứ nghĩ là mùi hương của Băng Cơ, nhưng giờ ngửi kỹ lại mới thấy có những hai mùi khác nhau. Một của Băng Cơ, và một của loài hoa nào đó, khá nồng nàn.
- Hoa Dạ Lý Hương đó! Cứ khuya là nó lại nở, thơm lắm!
Băng Cơ chỉ tay vào hai chậu hoa lớn đặt hai bên cổng. Tôi tiến đến gần ngửi thử, đúng là mùi hương này rồi, thơm nức mũi.
Trời đêm yên tĩnh thanh vắng, không gian se lạnh, gió mát hiu hiu. Được đứng cùng cô gái trong lòng yêu thích, ngửi mùi hương hoa nở muộn, tôi cứ ngỡ mình đang chìm trong một giấc mộng đẹp, hít thở chút hương hoa mà như say như tỉnh, chếnh choáng linh hồn.
- Bạn có muốn vào nhà ngồi một chút không? - Băng Cơ bỗng hỏi.
- Sao? - Tôi giật mình.
Khuya rồi, cũng gần 12h đêm chứ ít gì, thế nên lời mời này khiến tôi phải suy nghĩ lung tung.
Băng Cơ cười thành tiếng:
- Hi hi, tôi đùa thôi! Giờ này mà cho bạn vào nhà, chắc mẹ cạo đầu tôi mất!
Cô nàng thè lưỡi, điệu bộ sợ hãi.
Không ngờ cô gái băng giá như Băng Cơ cũng có lúc lộ ra bộ mặt tinh nghịch đáng yêu thế này, tôi trố mắt nhìn thom lom, quên cả chớp.
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Băng Cơ nghiêm mặt lại:
- Sao vậy?
Tôi cười đáp:
- Không. Tôi chỉ thấy Băng Cơ khác hẳn lúc thường, lần đầu tôi thấy như vậy!
Lẽ ra tôi không nên nói câu này, vì nó khiến cho Băng Cơ trở lại vẻ lạnh lùng, u sầu cố hữu. Cô nàng lặng lẽ đưa mắt nhìn xa xăm:
- Cũng lâu lắm rồi, tôi không cảm nhận được niềm vui...
- Tại sao phải như vậy? Băng Cơ lạc quan lên, cuộc sống còn nhiều thứ để tận hưởng mà!
- Mỗi người một hoàn cảnh. Gia cảnh của tôi không cho phép bản thân được nhẹ nhõm!
Băng Cơ nhìn tôi, hỏi:
- Có khi nào bạn tự hỏi mình sinh ra, sống trên cuộc đời này để làm gì không?
Tôi trầm ngâm:
- Có chứ. Tôi sống vì bản thân, vì gia đình, vì những người thương yêu...
- Nếu phải chọn giữa bản thân và gia đình, bạn sẽ chọn bên nào? - Băng Cơ phớt cười.
- Khó quá! Chưa khi nào tôi đặt mình vào tình huống này cả, nhưng tôi biết Băng Cơ đang nói về trường hợp của mình, phải không?
Băng Cơ không đáp, bàn tay sờ nhẹ lên những chùm hoa Dạ Lý Hương màu vàng trắng nhàn nhạt.
Tôi hít sâu một hơi thơm ngát đầy lồng ngực, lấy can đảm nói:
- Băng Cơ cần một lời khuyên không?
- Ừm. - Cô nàng gật nhẹ.
- Băng Cơ không phải chọn bên nào cả, mà có thể tìm được giải pháp ổn thỏa cho đôi bên!
- Có sao?
Tôi gật đầu:
- Có chứ. Băng Cơ có thể thuê một căn nhà khang trang một chút cho mình và mẹ sống tạm. Như vậy, Băng Cơ vừa không bị ràng buộc về tình cảm, vừa lo được cho bác gái, không phải trọn vẹn đôi đường sao? Tôi biết bác gái không muốn xa ngôi nhà này, và Băng Cơ cũng vậy. Nhưng mà cuộc sống có đôi lúc không cho ta lựa chọn, nếu vậy thì nên chọn một giải pháp tốt nhất trong những giải pháp tồi.
Băng Cơ vén váy ngồi xuống, đưa mặt sát vào một khóm hoa, đôi mắt nhắm hờ như đang ngửi mùi hương, khẽ thốt:
- Làm vậy là tôi chọn bản thân rồi, đâu phải cho cả hai phía như bạn nói.
Cờ đã đến tay rồi, ăn hay thua đều trông vào giây phút này. Tôi cố gắng thuyết phục:
- Tôi lại thấy đây là giải pháp tốt nhất dành cho Băng Cơ và mẹ! Chúng ta sẽ tìm một ngôi nhà rộng rãi, đâu phải bắt mẹ Băng Cơ ở một nơi dột nát, ọp ẹp mà lo bất hiếu? Hơn nữa, tôi thấy bác gái rất yêu thương Băng Cơ, nên chắc sẽ không trách đâu!
Băng Cơ tròn xoe mắt:
- Chúng ta??!
- Ừm. Tôi sẽ đi tìm nhà cho Băng Cơ, cứ giao cho tôi! - Tôi vỗ ngực.
- Thôi. Tôi không muốn phiền ai hết, với lại nếu thuê nhà tốt quá thì tôi sợ không đủ khả năng chi trả đâu!
Băng Cơ cắn nhẹ vành môi, tay cứ mân mê chùm hoa Dạ Lý Hương đã nở rộ, vẻ lưu luyến không rời.
Hết cách, tôi đành nói:
- Băng Cơ đã làm phiền tôi rồi, còn gì nữa mà ngại! Đêm khuya lạnh muốn chết mà tôi trốn nhà chạy ra đây, Băng Cơ nói xem có phiền không?
- Xin lỗi..! - Cô nàng áy náy.
Tôi khoát tay:
- Vậy hén! Tôi sẽ tìm nhà, khi nào có sẽ báo cho Băng Cơ đến xem! Còn về tiền thuê và đặt cọc thì tôi sẽ lo trước cho vài tháng, khi nào Băng Cơ có gửi lại cho tôi sau.
- Không được. Tôi...
- Quyết định vậy đi! Tôi cho Băng Cơ mượn thôi, không cho luôn đâu mà ngại! Bất quá cùng lắm thì mỗi ngày Băng Cơ vẽ cho tôi một bức tranh, vẽ một năm sẽ trừ hết nợ, lo gì!
Tôi nháy nháy mắt.
Băng Cơ nhìn tôi thật lâu, đôi mắt long lanh, không rõ ánh mắt này có ý nghĩa gì, chỉ thấy trong đó thật nhiều cảm xúc phức tạp.
Giọng cô nàng chùng xuống thật khẽ khàng:
- Bạn đừng tốt với tôi quá, sẽ không hay đâu!
- Không hay cho tôi, hay Băng Cơ? - Tôi khó hiểu.
- Cho cả hai. - Giọng nói cô nàng nhẹ nhàng như gió thoảng.
Đến lượt tôi nhìn lại Băng Cơ. Tôi ngắm nhìn thật sâu trong đôi mắt cô nàng, muốn biết nơi ấy chất chứa những suy tư gì... 
|